Bất Chợt

Bất Chợt

Bất Chợt

Bất Chợt

Bất Chợt
Bất Chợt
Bất Chợt
Bất chợt đi qua giữa cuộc đời
Ta bà còn khổ lệ còn rơi
Trăm năm ai cũng về với đất
Một kiếp con người há thảnh thơi.
Bất chợt chiều đông giữa thế gian
Thương người tàn tật chẳng cưu mang
Cũng trong một thoáng tang bồng ấy
Ai xót ai thương kiếp khốn nàn.
Bất chợt ta nghe tim nhói đau
Trần gian vạn khổ lệ dâng trào
Người ơi tỉnh mộng quay về Phật
Lưu luyến làm gì giấc chiêm bao.
Chuông mỏ câu kinh tỉnh hồn ai
Men tình men rượu chến choáng say
Mở lòng tha thứ yêu thương đó
Một kiếp nhân sinh kẻo phí hoài....