Lời Thơ Xuân Quý Tỵ 2013

Lời Thơ Xuân Quý Tỵ 2013

Lời Thơ Xuân Quý Tỵ 2013

Lời Thơ Xuân Quý Tỵ 2013

Lời Thơ Xuân Quý Tỵ 2013
Lời Thơ Xuân Quý Tỵ 2013
Lời Thơ Xuân Quý Tỵ 2013


Lời Thơ Xuân Quý Tỵ 2013

Xuân là chi, Xuân được bao ngày?
Bởi vì năm tháng cứ vần xoay
Buông cái “Tôi” thì lòng thanh thản
Bỏ “Của Tôi” vĩnh cửu Xuân hoài.

Xuân ở trong tâm Xuân chẳng ngoài
Thấy Xuân ngoài, chưa tỏ Như Lai.
Tâm bất động thì Xuân hoan hỷ
Lòng thảnh thơi biển rộng sông dài.

Xuân đến rồi tôi chúc chi đây?
Chúc thanh danh lợi lộc sắc tài.
Bao lời ngôn ngữ sao cho đủ,
“Như Ý” trong lòng hết đắng cay.

Hỡi Núi, hỡi Non, hỡi Cây rừng!
Sao ngươi xừng xửng đứng hiên ngang.
Phải chăng năm tháng làm ngươi vửng
Ngươi tạo Thiên Đàng hay Lạc Bang.
Giảng Giải:

Mỗi lần năm hết, Tết đến trăm ngàn hoa đua nhau khoe sắc thắm. Năm nay ở Hoa Kỳ tôi cũng hòa chung với không khí, đất trời kính và có đôi lời nhắn nhủ gọi là chúc Xuân đến với các Thiện Hữu Tri Thức, Nhân Sỹ Trí Thức và Thiện Nam, Tín Nữ Phật tử xa gần trên khắp mọi miền của Thế Giới “Ngày Xuân vui tươi và an lành, cả năm thành tựu Như Ý”.

Hồi còn ở Việt nam cứ vào ngày cuối năm ngày 30 (29), lúc buổi chiều khi hoàng hôn nhìn dòng nước lớn dâng tràn khắp sông nước, ao hồ. Sau khi dọn dẹp, đơm hoa quả, chưng bày các chậu Mai vàng để đón Xuân, tôi lại ra bờ sông nhìn dòng nước lớn; thì thầm hỏi nhỏ: Có phải dòng nước hôm nay là dòng nước ngày hôm qua không?

Khi hỏi chưa nghe tiếng trả lời thì không gian lắng động và hoàng hôn sắp chợp tắt. Tôi âm thầm xuống Kinh Dòng Xả trước ngôi Cổ Tự Linh Sơn, hụp cả thân mình ngập chìm trong nước. Xem như những gì âu lo, phiền não đeo mang bấy lâu nay cho chúng hoảng hồn, sợ ngộp nước mà buông ra khỏi bảy đại và năm uẩn này. Trong khoảng khắc nhô lên khỏi mặt nước, thì dùng hai bàn tay chéo nhau chà vào nách của mình, kỳ cọ cho thân tâm tạm nhẹ nhàng, coi như không còn tay sách nách mang.

Tôi lấy hai ngón tay trỏ chà vào hai mép và hai vành lỗ tai song song với nhau, kỳ cọ buông bỏ thị phi, khen chê, phải quấy. Nghe danh lợi làm vướng bận bao lần. Lúc bấy giờ nhớ lại hình ảnh Ngài Trang Tử, buổi chiều tà từ chối lời mời của Sở Trang Vương về làm Thừa Tướng.

Tiếp tục lấy hai bàn tay vuốt đôi chân mày, xoa nhẹ kỳ vào hai mí mắt như bình tỉnh lại cái thấy của sắc trần. Tại sao là sắc trần? Cái thấy của năm tháng qua có khi thấy rồi chạy theo, thấy rồi yêu chuộng, thấy rồi lưu luyến, thấy rồi đam mê; chạy theo bóng dáng của tiền trần mà lu mờ chân cảnh. Tất cả sắc pháp nó là Cảnh tượng sum la mà chính ta tự làm ta cuốn hút hóa ra Trần. Tổ thứ hai Trúc Lâm nói: “Phản quang trần thế giới, khai nhản túy man man”.

Tôi lại kéo hai bàn tay của mình nhẹ nhàng xuống từ chót tròn qua hai vành mũi và xuống cầm, nhắc lại lời của Ngài Tuệ Trung Thượng Sĩ rằng:


Trường đời nếu chẳng sờ lên mũi
Ngàn thuở lương duyên chỉ bóng màu.

Đó là những năm tháng khi còn ở Việt Nam, năm nay trên đất Mỹ tôi sẽ làm gì đây khi cảnh Chùa Phật Quang không có dòng sông. Nhưng vui thay! Có công viên, có những hàng cây và nơi xa xa có núi đồi. Phải chăng sau những năm đắm mình trong dòng nước, lại có sự thay đổi ta phải tiến lên nhìn san hà, vũ trụ, mây bạc, thông xanh. Mùa Đông ở Hoa Kỳ chỉ có Thông không rụng lá, bao nhiêu cây cỏ khác im lìm trơ cành, say ngủ suốt mùa lạnh buốt giá băng.

Xuân là chi, Xuân được bao ngày?
Bởi vì năm tháng cứ vần xoay.
Buông cái “Tôi” thì lòng thanh thản,
Bỏ “Của Tôi” vĩnh cửu Xuân hoài.

Xuân ở trong tâm, Xuân chẳng ngoài,
Thấy Xuân ngoài chưa tỏ Như Lai.
Tâm bất động thì Xuân hoan hỷ
Lòng thảnh thơi biển rộng sông dài.

Hai đoạn thơ này tôi muốn nhắc lại cho mình và tất cả là ngày Xuân không được bao lâu đâu, hoa vui nở đón chào rồi thời gian cũng nhẹ nhàng qua mau, vần xoay theo tháng ngày mau chóng. Xưa nay thời gian trôi qua như vậy, cái bản ngã con người không thật vậy mà nó làm trói buộc tháng năm. Cho nên người hành giả của Phật Giáo là phải thấy rỏ bản ngã “Cái Tôi” là không thật thể. Thấy như vậy để không còn tánh vị kỷ, chấp mắc, ta như thế này, ta như thế kia… Cái ta là cái đáng ghét, cái ta làm đổ vỡ không biết bao nhiêu tình cảm tươi đẹp. “Buông được cái Tôi thì lòng thanh thản” và bước kế tiếp là bỏ cái “Của Tôi”. Tôi là không thật thì cái gì của tôi là thật. “Bỏ của Tôi thì vĩnh cửu Xuân hoài”.

Xuân ở trong Tâm, Tâm là Phật. Bấy giờ ta thấy lại Phật ở ngay trong Tâm của ta, ngoài Tâm không có Phật. Phật là gì? Là Bồ đề, là tánh Giác. Khi trở về với giác tánh không còn phiền não, đau khổ, tham lam sân hận, si mê là Phật. Lúc bấy giờ ta hiểu và an vui một mùa xuân bất động; nhìn biển rộng, sông dài vửng chảy thảnh thơi. Biển là ái và sông là mê. Mê và ái vơi đi và dần dần không còn tham luyến, trở thành tùy duyên như thị của pháp tánh. Pháp tánh và Phật tánh hòa nguyện chung cùng thành Pháp Giới bản thể thanh tịnh Như Lai. Như lai là bản thể tùy duyên bất biến, bất biến tùy duyên.

Xuân đến rồi Tôi chúc chi đây
Chúc thanh danh lợi lộc sắc tài.
Bao lời ngôn ngữ sao cho đủ,
“Như Ý” trong lòng hết đắng cay.

Mùa Xuân đến ai chúc được cho ai, và chúc bao từ mỹ miều nào cũng không bằng hai chữ “Như Ý”. Có như ý có tất cả, có tất cả mà không có như ý vẫn thiếu thốn và đau khổ.

Hỡi Núi, hỡi Non, hỡi Cây rừng
Sao người xừng xửng đứng hiên ngang.
Phải chăng năm tháng làm ngươi vửng
Ngươi tạo Thiên Đàng hay Lạc Bang.


Sa Môn Thích Thiện Tài

Của cải lớn nhất của đời người là sức khỏe

Câu nói này mặc dù ai cũng biết, nhưng thực sự lĩnh ngộ được không phải là chuyện dễ. Xin hãy thử xem người xưa, người nay, người trong nước, người nước ngoài, đã mấy người thoát khỏi vòng mê hoặc, dụ dỗ của danh của lợi... Những người ấy thường coi danh lợi, bổng lộc. Tình yêu là cái theo đuổi cao nhất của cuộc đời, mà không biết rằng của cải lớn nhất của đời người chính là sức khỏe của mình. Có một câu chuyện cổ kể rằng. Có một người ham mê của cải hơn mạng sống, anh ta lạc vào một núi vàng. Lúc đầu sung sướng như điên vì lấy được nhiều vàng bạc châu báu, nhưng rồi bị lạc trong núi vàng, bỏ xác tại đó. Có thể nói rằng, sức khỏe là cái quý báu nhất, và cũng là của cải lớn nhất của đời người. Nếu ta không hiểu được điều này thì bất kể danh lợi gì, ham muốn gì đều trở nên vô nghĩa.
— with Phat Giao Viet Nam
Trăm năm trước thì ta chưa gặp. Trăm năm sau biết có gặp hay khôngPhoto: Buon wa!
 Cuộc đời sắc sắc không không. Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau. 

Chốn cũ chơn như lắm nẻo về
Đường tuy khác lối vẫn đồng quê.
Trong Thiền có Tịnh trời Lư Lãnh,
Nơi Tịnh gồm Thiền nước Đông Khê.
Tiến bước nguồn tâm ngời nguyệt sáng
Quay nhìn bể tục ngát hương thề.
Bao giờ học kẻ cười hoa được
Đem ý sen lành rải bến mê!

Xuất xứ:

Tương truyền, đây là bài thơ do cố hòa thượng Thiền Tâm sáng tác để gởi tặng bạn tâm giao là hòa thượng Thanh Từ. Khi còn làm việc tại Trường Cao đẳng Phật học viện Huệ Nghiêm trước năm 1975, ba ngài Bửu Huệ, Thanh Từ và Thiền Tâm là 3 vị giáo thọ trụ cột ở nơi đây. Sau Giải phóng, mỗi vị đi một hướng hạ thủ công phu, tiếp chúng độ sanh, xiển dương Phật pháp… Người theo Tịnh, người chuyên Thiền, nhưng trong chỗ tâm giao thì hòa thượng Thiền Tâm ở Đại Ninh không thấy có sai biệt giữa Thiền và Tịnh.

Chú thích từ:

– Chốn cũ chơn như: Chơn như là nơi chư Phật đồng an trú, không phải là một chốn mới lạ của chúng sanh.

– Lư Lãnh: núi Lư, hay núi Lô, nơi đại sư Huệ Viễn Sơ Tổ tông Tịnh Độ Trung Quốc lập hội niệm Phật.

– Đông Khê: dòng suối phía đông, chỉ cho dòng Tào Khê, nơi đức Lục Tổ Huệ Năng hoằng pháp Thiền đốn giáo, từ đó truyền lưu 5 tông 7 giáo Thiền.

– Tiến bước: vượt lên mọi phương tiện, mà Thiền, Tịnh, Luật, Mật… đều là những phương tiện tiếp dẫn người tu cả. Đây là nghĩa “Chánh pháp còn phải buông bỏ” mà đức Phật đã dạy.

– Bể tục: chốn bon chen của chúng sanh.

– Ngát hương thề:

– Kẻ cười hoa: Trên hội Linh Sơn, đức Maha Kasapa (Đại Ca-diếp) thấy Phật đưa hoa đã mỉm cười lãnh hội diệu lý của Phật-đà. Đây là sự tích Niêm hoa vi tiếu trong Thiền tông.

– Ý sen lành: Chánh pháp cứu thế của chư Phật.

– Bến mê: chỗ lẩn quẩn của chúng sanh.


ai ai cung co nu cuoi
phai chi trao tang nu cuoi cho nhau
cuoc doi se bot kho dau
nhan gian se bot bai sau dang cay
tien khien se giam tra vay
oan trai se giam bua vay chat chong
oan cuu het cho can dong
han thu het cho treo trong tang thuong
nu cuoi mau nhiem khon luong
trao nhau don nhan rong duong tuong giao
nu cuoi diem phuc biet bao
nam chau bon be cong rao mo toang
nu cuoi dau an diem son
xa nhau than thien van con men nhau
nui cao ho tham bien sau
van khong cach tro nhip cau lai qua
niem vui mo cua trong nha
bang ra dau ngo lan xa ngoai duong
niem vui ngap bien thanh luong
tran long nhan the thom huong tinh nguoi
ai oi tran quy nu cuoi
no hoa thien my dep tuoi xay doi
ai oi trao tang nu cuoi
ket hoa than ai cho doi them vui