NHỚ MÙA ĐÔNG QUÊ NHÀ!

NHỚ MÙA ĐÔNG QUÊ NHÀ!

NHỚ MÙA ĐÔNG QUÊ NHÀ!

NHỚ MÙA ĐÔNG QUÊ NHÀ!

NHỚ MÙA ĐÔNG QUÊ NHÀ!
NHỚ MÙA ĐÔNG QUÊ NHÀ!
NHỚ MÙA ĐÔNG QUÊ NHÀ!

Cảm xúc tràn về, ngồi làm được một bài thơ, đăng lên chia sẻ cùng a e. bài thơ này tôi viết cho những ai xa quê hương, nhớ về quê hương trong mùa đông lạnh giá!

NHỚ MÙA ĐÔNG QUÊ NHÀ!

Mùa đông ơi có bao giờ như thế,

Gió heo may thổi kín cả thời gian,

Chút thương nhớ gửi vào trong chút nắng,

Và yêu thương ủ lại ở trong lòng!

Chiếc lá vàng cuối cùng đà rơi xuống,

Đông Bắc về - gió lạnh tím từng cơn,

Dòng sông quê như chứa bao tuổi hờn,

Trong im lặng, mặt sông không gợn sóng!

Thoảng nơi nao mùi bắp nướng thân thương,

Khói lam chiều toả bay từng mái bếp,

Quện thơm thơm đượm đà mùi cơm nếp,

Quê hương ơi con nhớ quá đi thôi!

Con nhớ lắm mùi quỳ hương ngào ngạt,

Thổn lòng con nhớ mẹ, nhớ quê nhà,

Tóc ai ướt trong chiều tà sương trắng,

Gió tê lòng con níu chặt hàm răng!

Con đã hái những chùm hoa tuyết trắng,

Ghì vào lòng như ôm trọn niềm thương,

Mùa đông này con nhớ lắm quê hương,

Nhớ da diết, nhớ trong từng hơi thở!

      (mùa đông, những ngày cuối năm 2012).

Trương Ngọc Quốc Cường posted in AutoSubscriber2012